"Tiền bạc và thời gian là những gánh nặng ghê gớm nhất của cuộc đời… và những kẻ bất hạnh nhất là những người sở hữu chúng nhiều hơn mình có thể sử dụng " – Benjamin Franklin
Khi bận rộn, tui quý trọng thời gian hơn, biết yêu những giây phút rảnh rỗi hiếm có và thực sự đắm mình tận hưởng từng giây phút trên đời.
Tui bận quá. Bận không ngó qua một lần các trang tin tức tui từng mê, bận tới không thèm xem bộ phim yêu thích, bận tới cả ngày không lướt new-feed một lần
Bận là thế nhưng tui luôn sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi hay giúp đỡ một ai đó, sẵn sàng nghỉ việc để gặp một cậu bạn, hay thậm chí nghỉ một vài ba hôm đi du lịch đây đó… Cũng hơi khó hiểu, vì nói tui bận cũng đúng mà nói tôi rảnh rỗi cũng chẳng sai tí nào. Nhưng đại loại là tui có toàn quyền kiếm soát thời gian và sự bận rộn của mình. Đó là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Cố lên khi có "đủ" tui sẽ về quê làm việc cho thoải mái và có nhiều thời gian với ông bà hơn. Con thương ông bà nhiều lắm <3
Trong vòng 12 năm học lớn và thêm 2 năm rưỡi nữa để học trưởng thành thì mình nhận ra là thầy cô mình ấn tượng, ghi nhớ thì rất ít. tuy nhiên mình luôn biết ơn tất cả các thầy cô đã dạy mình trong suốt thời gian qua, một lần nữa mình muốn cảm ơn một người thầy trong FPT skillking, tuy mình học không giỏi, không tài cáng gì đặc biệt, và là 1 cô bé rất rất là bình thường , nhưng thầy vẫn quan tâm tìm ra "thế mạnh" và sắp xếp định hướng. Thậm chí, ngay cả khi đã tốt nghiệp, thầy vẫn hỗ trợ hết mình, tuy không đúng cái đáp án mình đang tìm, nhưng cảm thấy được ấm áp lạ thường. Đúng là không có ai là không tài giỏi cả chỉ là " bạn chưa tìm ra được, hoặc chưa gặp được ai đủ kiên nhẫn để khai phá giúp bạn ."
Cảm ơn thầy, cảm ơn tất cả các thầy cô đã từng dạy mình. Dù ít hay nhiều, tất cả những gì mình có hôm nay đều nhờ vào sự dìu dắt ấy
... Của Nhau, uh
-So you said you found some body else-
Từ vấn đề chính tôi mới nhận ra được điều đó, vì không có cuộc cãi vả làm chúng tôi không nhận ra,... nên sẽ cần những lúc khoảng lặng để nhìn nhận lại mọi thứ. Đôi khi quyết định này sẽ dẫn đến sự kết thúc hoàn toàn.
Có bao giờ bạn tin rằng Lọ Lem thật sự sẽ gặp Hoàng Tử? Còn tui, tui vẫn nghĩ đó chỉ là câu chuyện trên những trang sách cũ, cho đến khi bản thân hóa thành một nhân vật bước vào chính câu chuyện ấy.
Anh ấy như ngôi sao trên bầu trời – sáng chói, xa vời, và tưởng chừng không thuộc về thế giới của mình. Một người mang ánh hào quang của học thức, xuất thân từ gia đình trí thức, sống nơi đất Mỹ xa hoa. Còn tui, chỉ là một ngọn nến nhỏ, tự hỏi ánh sáng yếu ớt này liệu có đủ để anh nhìn thấy.
Anh biết đến mình qua mạng xã hội, bị thu hút bởi năng lượng tích cực mà mình lan tỏa – giữa nơi thật và ảo, chúng hòa quyện, đầy mơ hồ. Đã có lúc mình tự hỏi, liệu đây có phải chỉ là cái bẫy, một trò đùa mang đầy rủi ro? Nhưng rồi anh xuất hiện, không phải là ảo ảnh thoáng qua, mà là một viên ngọc sáng, chân thật và rõ ràng.
Dẫu vậy, tui luôn nhắc bản thân: ngọn gió mang may mắn đến cũng có thể thổi đi tất cả. Mình không thể sống dựa vào sự may mắn hay ánh sáng của anh. Kiến thức, giá trị, và lòng tự trọng mới là bộ giáp bảo vệ mình trước những thử thách cuộc đời.
Tui không muốn làm chiếc bóng, mãi núp sau lưng anh. Nếu anh là bầu trời rộng lớn, mình muốn trở thành mặt đất vững chãi – để khi chúng mình đứng cạnh nhau, mình có thể ngẩng cao đầu mà nói:
"Anh rực rỡ, nhưng em cũng chẳng hề lu mờ."
- What r u doing now?
- Im talking to you and focus on your story. Don't suft social network.
Chìm vào 1 không gian tối đen. Những cuộc trò chuyện quẩn quanh, nhưng chỉ từ 1 chiều, thoáng chốc nhận ra mọi thứ.
Cảm giác đau vẫn hằn trên tay, như một vết tích vô hình của những lời nói lặp đi lặp lại, sắc như dao, cứa sâu vào tâm hồn. Nó gây ra "sát thương" thật sự, khiến mình bối rối giữa những dòng suy nghĩ hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, mình không biết phải làm gì để xoa dịu bầu không khí.
Họ lớn quá, suy nghĩ của họ rộng lớn đến mức mình thấy nhỏ bé và "sợ". Mình chợt nhận ra, có lẽ mình không thuộc về cái "thế giới" mà họ đã được nuôi dưỡng và sinh sống. Và rồi, mình thấy mình trẻ con – không phải về tuổi tác, mà là trong cách cảm nhận, trong những điều mình vẫn còn ôm ấp.
Có phải mình đang mắc một "căn bệnh lạ" – nỗi sợ làm người khác tổn thương? Cảm giác như mình đang overthinking, suy nghĩ quá nhiều. Nhưng thôi, tạm gác lại. Mình chọn cách nghĩ đơn giản hơn: đó là điều họ không thích, nó lại hợp lý và tốt cho mình. Vì cuối cùng, mình vẫn giữ được bản chất, không đánh mất những gì thuộc về con người mình.
Nếu mình thật sự muốn thay đổi suy nghĩ của họ, thì phải chứng minh bằng hành động. Điều đó không làm mình biến chất, mà chỉ là quá trình mình khẳng định niềm tin vào chính mình. Mỗi ngày, mình phải phấn đấu, phát triển, để một ngày nào đó có thể hiên ngang, ngẩng cao đầu, tự tin trình bày lập luận và bảo vệ quan điểm của bản thân.
Quan trọng nhất, mình cần học cách thấu hiểu tâm lý đối phương. Hiểu được góc nhìn của họ, mình mới có thể tìm ra cách trò chuyện, kết nối, và tạo ra sự đồng điệu. Mọi thứ đều cần thời gian, cả sự thay đổi trong mình và sự đồng cảm từ họ.
Đừng để tâm sinh tướng, mỗi lần bước vào gương tui sẽ luôn mỉm cười và nói:" Hôm nay, ai mà đẹp gái quá ta" và đừng để những vấn đề xảy ra trong hiện tại làm mình lạc bước, lỡ lạc. hãy nhớ rằng " tâm sẽ sinh tướng" mình không muốn bản thân sẽ sắc xảo, điêu toa, xảo quyệt, èo đáng sợ ghê. Chắc ông bà cũng gánh con nhỏ này còng lưng rồi nhỉ, con cảm ơn ông bà. Giờ con hong lầm đường lỡ bước nữa đâu, ông bà yên tâm an nghỉ ạ.
Dạo gần đây tui stress quá, làm sao để làm nội dung tich cực nhưng không nhàm chán -> mang năng lượng nhưng vẫn có 1 mục đích kết quả riêng. Cốt lõi mình tạo video để mang lại giá trị gì, những bạn coi nội dung của mình mong muốn mấy bạn sẽ nhận đc gì từ video đó? để làm được điều đó mình cần làm gì? - cần học hỏi hơn, cần trau dồi hơn, cần phát triển hơn nữa- hãy đặt ra mục tiêu riêng và cố hoàn thành được nó
IL 3.0 (3 tháng) tháng 1
call video thật nhiều eng .
-> cốt lõi : hãy làm tốt chuyện của chính mình rồi hẵn share mọi chuyện - không phải cái gì cũng đem mang lên cho social được !
Bạn tui vừa thoát khỏi một mối quan hệ "đỏ ơi là đỏ"—đầy cảm xúc, kịch tính, nhớ nhung, tò mò... và cả những trận khóc lóc sướt mướt. Nhưng rồi khi kết thúc, nhỏ chỉ có thể thốt lên: "hóa ra thế ?!"
Sau một tuần suy ngẫm, nhỏ cũng nhận ra mọi chuyện không tệ như tưởng tượng. Người ấy đến không phải để ở lại, mà để dạy nhỏ vài bài học "đắt giá": cách nỗ lực vì mục tiêu xa hơn, cách nhận diện một mối quan hệ một chiều, và quan trọng nhất—giúp nhỏ có một động lực mới mà không phụ thuộc vào ai.
" Tuyệt đối không được phép bộc lộ cảm xúc"
Lại là 1 câu chuyện đến từ bạn tui, nó sống tình cảm lắm, nhưng oái oăm thay hay lận đận về tình duyên. Yêu vô là khổ hà, mà hong iu thì chết ...Ngộ hen? chắc nhỏ bị thiếu "vitamin zai"
Cái khả năng kiềm chế cảm xúc của nhỏ là "đỉnh của chóp" sau khi chia tay được cái mối tình mà nó cho là " tuyệt vời", nhỏ có buồn, nhỏ cũng kể về MQH đó suốt ngày hà, nhưng mà nhỏ tính trước như vầy :" mày cho tao 2 ngày tâm sự thôi, tao sẽ next toàn bộ trong 1 tuần"
Nhỏ cũng tiếp:" vì tao không muốn mọi chuyện kéo dài, tao cần thời gian để dành vào những chuyện khác." Ờ, lý trí dữ ha! Nhưng ai dè, hệ lụy là lâu dài hơn cả tình yêu của nhỏ luôn. Vì thực ra, nhỏ chỉ "tạm quên" thôi, chứ có quên được đâu.
Rồi tui nhận ra, nhỏ có mạnh mẽ cỡ nào cũng không thể điều khiển cảm xúc theo ý mình. Tưởng đâu tình yêu là cái công tắc hay gì á. Cái gì chưa xử lý xong thì nó cứ nằm đó thôi. Vậy nên, thay vì cố ép bản thân “quên sạch”, có khi nhỏ cần thay đổi góc nhìn: không cần quên, chỉ cần đặt nó vào đúng vị trí thôi là ổn gòi mà.
Từ trước đến giờ nó chưa nhận được một món quà nào tương tự như vậy cả - quý giá và vô hạn. Nó nghĩ liệu ông trời có thật sự đang trừng phạt nó theo cái cách mà "bình yên" nhất. Quả là ... : " Sự sát thương lớn nhất của 1 kẻ tội phạm là 1 cái ôm từ vị cha già - có con gái bị giết bởi hắn".
Thật là nghịch lý qua he!